Podcast: Play in new window | Embed
Bài của chị DB Troester, làm việc tại các Tạp Chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô
Vào mùa thu năm 2024, không lâu sau khi được kêu gọi với tư cách là cố vấn của tổ chức giáo vùng trong Giáo Vùng Trung Âu, Laura Echarri Hermoso đã đi hơn 5.000 dặm (8.047 km) từ nhà của chị ở Pamplona, Tây Ban Nha, để hát với tư cách là khách mời của Đại Ca Đoàn Tabernacle at Temple Square.
Chị mới ở Salt Lake City, Utah, Hoa Kỳ được ba ngày thì có kết quả xét nghiệm dương tính với COVID-19 và tự cách ly. Cơ hội của chị để hát trong ca đoàn cho đại hội trung ương sắp tới dường như bất khả thi.
Trong nỗi cô đơn và bị cô lập trong phòng khách sạn, chị đã quỳ xuống cầu nguyện. Chị hy vọng được chữa lành. Chị khao khát có thể hát. Chị vẫn giữ vững đức tin của mình.
Một Năm Trước Đó
Trong một thời gian khó khăn mất mát khi các phương pháp điều trị hiếm muộn không thành công và mẹ của chị mắc bệnh Alzheimer, Chị Echarri đã thấy rằng mình không còn muốn hát nhiều như trước đây. Thật là khó khăn vì âm nhạc luôn luôn là một phần quan trọng trong cuộc sống của chị. Chị nói: “Đó là nhu cầu mà tôi luôn có từ khi còn nhỏ.”
Trong khi cầu nguyện, một ý nghĩ đến với tâm trí rằng chị ấy cần phải hát với nhiều người hơn. Một tuần sau, một vị thẩm quyền của Giáo Hội mà đã phỏng vấn chị trước đây bây giờ liên lạc lại với chi. Chị Echarri nói: “Ông ấy nói về một dự án âm nhạc mà Giáo Hội đang bắt đầu và họ đang tìm kiếm các ca sĩ.”
Ông đã không nói mục đích cụ thể, nhưng sau cuộc phỏng vấn thứ hai, thì vị thẩm quyền này tiết lộ rằng Giáo Hội cần các ca sĩ khách mời cho Chương Trình Người Tham Gia Toàn Cầu của Đại Ca Đoàn Tabernacle hát trong đại hội trung ương.
Chị nói: “Và tôi bắt đầu khóc vì không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện và Chúa biết rõ tôi và đó là một điều mà tôi không bao giờ trông mong.”
Con Đường dẫn đến Đại Hội Trung Ương
Cuộc phỏng vấn chỉ là sơ bộ và được theo sau bởi một cuộc phỏng vấn thứ hai với những người khác. Chị Echarri cũng đã phải thu âm giọng hát của mình và gửi nộp một vài bản thu âm. Sau đó, chị đã có cuộc phỏng vấn trực tuyến lần cuối cùng với phó giám đốc âm nhạc của Đại Ca Đoàn Tabernacle là Ryan Murphy. Chị nói: “Tôi đã rất lo lắng.”
Cuối cùng, chị đã được chọn cùng với 13 người khác trên toàn cầu để hát trong đại hội trung ương, và vào tháng Chín năm 2024, chị đã lên máy bay để đi đến Hoa Kỳ. Sau khi đến nơi, chị được chẩn đoán mắc COVID-19 và đó là lúc thời gian cách ly của chị bắt đầu.
Cuộc sống cô lập, đơn độc và xa nhà đã dạy một bài học sâu sắc: Đấng Cứu Rỗi sẽ mang đến niềm an ủi trong những giây phút cô đơn nhất của chị (xin xem Giăng 14:26–27). “Tôi nghĩ rằng mình sẽ không làm được.” “Tôi khá nản lòng, nhưng tôi có đức tin. Cùng lúc đó, tôi cảm thấy không khỏe. Bây giờ một trong những mục tiêu chính của tôi là tìm kiếm những người có thể cảm thấy cô đơn và cố gắng trợ giúp họ.”
Sau tám ngày cách ly, sức khỏe và giọng hát của chị đã hồi phục, và chị đã tập với ca đoàn. Chị cất tiếng hát cùng hàng trăm người trên bục ngồi trong Trung Tâm Đại Hội và hát tại đại hội trung ương tháng Mười năm 2024.
“Thượng Đế hằng sống. Ngài biết rõ về chúng ta, về mỗi người chúng ta,” chị nói. “Âm nhạc là chữa lành, có khả năng chữa lành và chúng ta cần lấp đầy cuộc sống của mình bằng âm nhạc. Âm nhạc rất là quan trọng. Tôi cảm thấy đó là điều mà Chúa đang cố gắng phán với tôi: Hãy lấp đầy cuộc sống của con bằng âm nhạc.”
