Podcast số 600 – Liahona tháng 6, 2026 – Tảng Đá và Người Bạn Thiên Thượng của Tôi – Samantha Merritt

Bài của chị Samantha Merritt, một chị truyền giáo toàn thời gian của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su đang đi truyền giáo tại Phái Bộ Truyền Giáo California San Diego, Hoa Kỳ.  Bài đăng trong tạp chí Liahona tháng 6 năm 2026.  Được dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast “Phúc Âm Trọn Vẹn”

Khi tôi sỉnh ra được 18 tháng tuổi, tôi được chẩn đoán mắc bệnh xơ nang. Vào thời điểm đó, những người mắc bệnh di truyền này có tuổi thọ trung bình khoảng 30 năm.

Sau khi tôi nhập viện lần đầu tiên, mẹ tôi đã đi đền thờ. Trong khi ở trong phòng thượng thiên, bà nghe Thánh Linh nói với bà bằng một giọng nói rõ ràng. “Con không cần phải lo lắng,” bà đã nghe. “Sammie sẽ sống lâu và luôn khỏe mạnh.”

Nhưng để sống đến tuổi 30, tôi phải tuân theo một lịch trình nghiêm ngặt về thuốc men và điều trị hô hấp. Đi khám bác sĩ ba tháng một lần và gặp gỡ các chuyên gia khác nhau là tiêu chuẩn đối với tôi. Tôi phải điều trị hô hấp hai lần mỗi ngày và uống vô số loại thuốc.

Quyết định phục vụ truyền giáo rất dễ dàng, nhưng làm thế nào tôi có thể cân bằng giữa việc điều trị hô hấp và các cuộc hẹn với bác sĩ với một lịch trình truyền giáo nghiêm ngặt? Chưa kể đến việc đi truyền giáo với một thiết bị nặng nề cần thiết cho các phương pháp điều trị của tôi.

Sau khi nộp giấy tờ xin đi truyền giáo, tôi háo hức chờ đợi sự kêu gọi của mình. Nhưng khi nó không đến sớm như mong đợi, tôi hơi nản lòng. Tôi đã đặt tâm trí của mình vào một công việc truyền đạo, nhưng tôi cảm thấy rằng sự trì hoãn có nghĩa là có những rắc rối với sự kêu gọi của tôi vì sức khỏe của tôi. Một ngày nọ, sau khi đi làm về, tôi quyết định đọc thánh thư của mình, biết rằng làm như vậy sẽ giúp tôi cảm nhận được Thánh Linh.

Khi đọc xong, tôi nhắm mắt lại và có thể hình dung ra Đấng Cứu Rỗi của tôi đang đứng trước mặt tôi với hai bàn tay dang rộng của Ngài. Tôi cảm thấy được bao bọc trong tình yêu thương của Ngài. Kinh nghiệm đó đã mang lại cho tôi sự bình an khôn tả.

Tôi rất đỗi vui mừng khi nhận được sự kêu gọi của mình đến Phái Bộ Truyền Giáo California San Diego. Ngay trước khi tôi sửa soạn lên đường đi truyền giáo, tôi nhận được tin tức đã thay đổi cuộc sống của tôi. Vì có những loại thuốc mới hơn mà tôi đang dùng và sức khỏe khá lạc quan, đột nhiên tôi không còn phải điều trị hô hấp mỗi ngày nữa. Thay vào đó, tôi sẽ chỉ cần điều trị khi cần thiết nếu tôi bị bệnh.

Tôi quá sửng sốt khi biết điều này. Cảm giác như một gánh nặng đã được trút khỏi tôi. Làm thế nào lại được tin tức tuyệt vời này xảy ra ngay trước khi tôi đi truyền giáo? Đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên; đó là một phép lạ.

Tôi biết rằng những lời cầu nguyện và các phước lành của chức tư tế cũng đóng một vai trò rất lớn trong phép lạ của tôi. Nhiều thập kỷ đã được thêm vào tuổi thọ của tôi. Tôi biết rằng Thượng Đế biết về tôi và ban phước cho tôi theo nhiều cách hơn tôi có thể kể siết.

Mười năm sau kinh nghiệm của mẹ tôi trong đền thờ, tôi thấy sự mặc khải của bà sắp xảy ra.

Khi tôi trải qua những thử thách, tôi biết rằng tôi có thể ngồi và chờ đợi với Đấng Cứu Rỗi của mình. Ngài có thể và sẽ xoa dịu mọi nỗi sợ hãi của tôi. Ngài đã ở bên tôi trong suốt hành trình này và sẽ tiếp tục ở bên cạnh tôi. Ngài là Đá của tôi và là Bạn Thiên Thượng của tôi. Ngài là người đầu tiên tôi tiếp cận khi tôi gặp khó khăn. Tôi không thể phục vụ truyền giáo nếu không có Ngài.

Phúc âm và Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi đã trở thành những điều tôi thích học nhất. Tôi đã hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của Sự Chuộc Tội của Ngài và hiểu rõ hơn về sự hy sinh của Ngài.

Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô đã trở nên quan trọng với chính riêng cá nhân tôi. Trong khi Ngài ở trong Vườn Ghết Sê Ma Nê chịu đau khổ vì tội lỗi và nỗi thống khổ của chúng ta, Ngài biết điều tôi sẽ trải qua. Sự Chuộc Tội của Ngài “là vô hạn, vĩnh cửu và bao trùm tất cả … nhưng hoàn toàn mang tính cá nhân trong tác động của nó.” Biết rằng Đấng Ky Tô đã chịu đựng để chúng ta không phải trải qua thử thách một mình cho thấy tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta.

Đức tin đã đóng một vai trò rất lớn trong cuộc hành trình của tôi, đặc biệt là trong vài tháng qua trong lĩnh vực truyền giáo. Đức tin của tôi đã được thử thách nhiều hơn tôi đã từng dự đoán.

Tôi thích khi Nê Phi nói về việc không biết trước những điều ông nên làm. Nhưng tôi yêu thích hơn câu thánh thư tiếp theo: “Tuy nhiên, tôi vẫn thẳng tiến”. Trước khi đi truyền giáo, tôi đã không thực hiện được bước tăng trưởng về đức tin cần thiết khi mình không thể nhìn thấy điều gì ở phía trước. Thể hiện đức tin đó là điều tôi đang tập trung vào.

Cha tôi đã dạy tôi: “Biết rằng thử thách đang đến là một nửa trận chiến. Đó không phải là nếu nó sẽ xảy ra  mà là khi nào.” Những thử thách đến với tất cả chúng ta cho dù chúng ta đang cố gắng trở nên ngay chính. Nhưng tôi tin rằng việc gì càng khó khăn thì lại càng đáng giá hơn.

Và tôi biết rằng việc chia sẻ chứng ngôn của tôi về Đấng Cứu Rỗi và phúc âm của Ngài là điều tôi cần làm.