Podcast số 570 – Liahona tháng 10, 2025 – Được Bao Bọc Trong Sự Ấm Áp và Tình Yêu Thương – Karen Dick

Bài của chị Karen Dick, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô tại tiểu bang Utah, Hoa Kỳ đăng trong tạp chí Liahona tháng 10, 2025.  Dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast Phúc Âm Trọn Vẹn

“Tôi có thể làm gì cho chị?” Michele hỏi. Michele là chị phục sự của tôi và là một trong những người bạn thân nhất của tôi. Câu hỏi của chị ấy vang lên bên tai tôi, và tôi cảm thấy chán nản vì một lần nữa tôi đã không trả lời thẳng câu hỏi của chị ấy.

Những hoàn cảnh đau lòng gần đây đã làm phiền đại gia đình của tôi, và tôi biết mình cần sự giúp đỡ. Tuy nhiên, tôi không muốn tỏ ra yếu đuối khi yêu cầu sự giúp đỡ của Michele.

Thường thì tôi sẽ so sánh mình với những người khác như những người tiền phong Thánh Hữu Ngày Sau là những người đã hy sinh tất cả cho đức tin của họ hoặc một người nào đó trên Facebook là người dường như có tất cả mọi thứ. Tôi biết rằng không có sự so sánh nào là công bằng. Tuy nhiên, tôi tiếp tục tự cô lập khi sự an ủi của  một anh hay chị đầy tình thương trong tiểu giáo khu có thể tạo ra tất cả sự khác biệt.

Trong nhiều năm, tôi đã cản trở những người bạn đầy thiện chí với vô số phiên bản của câu “Tôi rất tốt”. Trớ trêu thay, tôi đã thất vọng khi nhận được câu trả lời tương tự từ những người tôi phục vụ. Bao nhiêu lần tôi kiêu ngạo từ chối những người mà Thượng Đế đã gửi đến để đáp ứng lời cầu nguyện của tôi? Tuy nhiên, hoàn cảnh gần đây buộc tôi phải gạt bỏ niềm kiêu hãnh của mình và yêu cầu sự giúp đỡ.

Lúc đầu, tôi không biết phải nói gì khi gọi cho Michele, nhưng khi tôi chia sẻ cảm giác đau buồn và mất mát của mình, chị ấy đã khóc với tôi và lắng nghe tôi. Tôi nói với chị ấy rằng tôi chỉ muốn ai đó sẽ cho tôi bữa ăn, quấn tôi trong một chiếc chăn và để tôi ngủ với sự đảm bảo rằng mọi chuyện rổi sẽ ổn.

Michele nói với tôi rằng chị ấy đã cầu nguyện để biết cách an ủi tôi nhưng không biết làm thế nào vì tôi không nói về nỗi đau buồn của mình. Tuy nhiên, cuối cùng khi tôi mở lòng tâm sự với chị, chị đã có thể hiểu rõ hơn và biết cách giúp tôi.

Ngày hôm sau, chị ấy xuất hiện trước cửa nhà tôi với một túi anh đào và chiếc chăn ấm nhất, mềm mại nhất mà tôi từng chạm vào. Người bạn đồng hành phục sự của chị, chị Linda, đến ngay sau đó với một bữa ăn cho gia đình tôi và đôi tất lông xù cho tôi.

Bây giờ khi nỗi đau gào thét trong tôi như một cơn bão, tôi bao bọc mình trong sự ấm áp của tình yêu của Michele và Linda và biết rằng tôi sẽ được bình an. Tình yêu thương của họ là một lời nhắc nhở về tình yêu thương của Đấng Ky Tô—một ân tứ mà tôi có thể cầu xin bất cứ lúc nào cần.