Podcast số 543 – Liahona tháng 1, 2026 – Sự Hối Cải Không Chỉ Là Vượt Qua Tội Lỗi – Madelyn Maxfield

Bài của chị Madelyn Maxfield làm việc tại các tạp chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô

Trong khi đang đi phục vụ truyền giáo, tôi đã bỏ lỡ đám cưới của người bạn thân nhất của mình.

Cả ngày hôm đó, tôi không thể ngừng suy nghĩ về cô ấy. Chúng tôi gặp nhau khi còn là bạn cùng phòng thời đại học, và cô ấy nhanh chóng trở thành một người chị em đối với tôi. Tôi biết rằng Cha Thiên Thượng đã dẫn dắt tôi để gặp được cô ấy.

Nhưng giờ đây, tôi không thể có mặt ở đó để chung vui một trong những khoảnh khắc trọng đại nhất của cuộc đời cô ấy. Và tôi đã rất tức giận.

Những Thử Thách Bất Ngờ

Trước khi tôi đi truyền giáo, cuộc sống của tôi không hoàn hảo, nhưng vẫn tốt đẹp. Tôi yêu quý trường đại học và vừa có được một tình bạn tuyệt vời nhất mà tôi từng có. Tôi khá hạnh phúc.

Tôi biết rằng đi phục vụ truyền giáo sẽ có nhiều thử thách. Tuy nhiên, tôi vẫn kỳ vọng rằng việc phục vụ truyền giáo sẽ là 18 tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi—với ít khó khăn nhất có thể.

Nhưng chỉ sau sáu tháng phục vụ, thì đám cưới của bạn tôi lại trở thành điều mới nhất trong danh sách những điều khó khăn mà tôi không ngờ tới. Việc chuyển đến một đất nước xa lạ và học một ngôn ngữ mới khiến tôi cảm thấy cô đơn và lo lắng. Việc bị từ chối, vốn là một phần của cuộc sống truyền giáo, đã khiến tôi kiệt quệ về mặt tinh thần. Thành thật mà nói, tôi chỉ muốn về nhà.

Tôi mệt mỏi và thất vọng, và tôi cảm thấy như Thượng Đế đang không ban cho tôi hy vọng và niềm hạnh phúc mà tôi rất cần. Chỉ sau khi đã thử mọi cách khác mà không có kết quả, tôi mới tìm đến một lời hứa từ phước lành tộc trưởng của mình: rằng tôi sẽ cảm nhận được tình yêu thương của Cha Thiên Thượng qua thánh thư.

Một Quan Điểm Mới

Trong khi tra cứu thánh thư, tôi thấy mình có liên hệ sâu sắc với câu chuyện về Ê Va. Ê Va đã bị đuổi ra khỏi khu vườn Ê Đen và đi vào một vùng hoang dã âm u tiêu điều, đó cũng chính là cảm giác của tôi. Tương tự như kinh nghiệm của tôi, sự chuyển đổi của Ê Va đã xảy ra vì một lựa chọn cụ thể. Tôi tự hỏi liệu Ê Va có hối hận về sự lựa chọn của mình không, giống như tôi bắt đầu hối tiếc về sự lựa chọn đi phục vụ của mình.

Nhưng Ê Va có một quan điểm khôn ngoan hơn tôi nhiều. Mặc dù về cơ bản Ê Va đã mất tất cả, nhưng khi biết rằng mình có một Đấng Cứu Rỗi, bà đã “rất vui sướng mà nói rằng: Nếu không có sự phạm giới của chúng ta thì chúng ta … không bao giờ biết được điều thiện và điều ác, và hưởng niềm vui của sự cứu chuộc của chúng ta” (Môi Se 5:11).

Ê Va đã không hối hận về sự lựa chọn của mình. Bà ấy rất biết ơn về điều đó! Mặc dù Ê Va và A Đam đã bị đuổi ra khỏi vườn Ê Đen, nhưng niềm vui của việc được cứu chuộc còn ngọt ngào hơn nỗi đau mất mát của bà. Thật vậy, dường như sự cứu chuộc đã mang lại cho bà niềm vui còn nhiều hơn cả lúc bà không cần được cứu chuộc.

Sao có thể như vậy được?

Niềm Vui Ngọt Ngào của Sự Hối Cải

Chúng ta có thể nghĩ rằng sự hối cải chỉ là để loại bỏ những tội lỗi và hành vi xấu ra khỏi cuộc sống của chúng ta. Quá trình loại bỏ đó có thể khó khăn và đôi khi đau đớn, khiến người ta dễ gán cho từ này một hàm ý tiêu cực.

Nhưng sự hối cải không chỉ là trở nên ít tội lỗi hơn. Mà đó cũng là về việc trở nên giống như Đấng Ky Tô hơn.

Việc tìm đến Ngài—thay đổi thái độ của chúng ta và điều chỉnh quan điểm của chúng ta cho giống với Ngài—cũng là một hình thức hối cải.

Tôi nhận ra rằng trong cơn tức giận và nỗi cô đơn của mình, quan điểm của tôi đã trở nên hạn hẹp. Tôi đã quá tập trung vào điều tôi đang thiếu đến nỗi tôi không nhìn thấy được điều mình đã đạt được: một mối quan hệ gần gũi hơn với Đấng Cứu Rỗi.

Tôi nhận ra rằng tôi cần phải hối cải về thái độ yếu kém của mình. Phải mất một thời gian, nhưng khi tôi khẩn cầu sự giúp đỡ của Đấng Cứu Chuộc, tôi đã được trấn an rằng “trong đời này tôi sẽ có được niềm vui” (Môi Se 5:10).

Tôi vẫn còn buồn vì đã bỏ lỡ đám cưới của bạn tôi, nhưng dần dần, Chúa đã đáp ứng những lời cầu nguyện của tôi. Tôi rất mừng cho bạn của tôi, và tôi tìm thấy rất nhiều niềm vui trong chứng ngôn của mình rằng Cha Thiên Thượng quả thật nhìn thấy và yêu thương mỗi con cái của Ngài. Tôi đã đạt được nhiều hơn rất nhiều so với những gì tôi đã bỏ lỡ.

Chị Kristin M. Yee, Đệ Nhị Cố Vấn trong Chủ Tịch Đoàn Trung Ương Hội Phụ Nữ, đã dạy: “Sự hối cải cho phép chúng ta cảm nhận được tình yêu thương của Thượng Đế, và biết về Ngài cũng như yêu mến Ngài theo những cách mà chúng ta chưa bao giờ biết được.”

Nhờ vào sự hối cải, giờ đây tôi biết rằng khi tôi đến gần Đấng Ky Tô, “Ngài đã khiến đồng vắng [của tôi] nên như vườn Ê Đen, nơi sa mạc [của tôi] nên như vườn Đức Giê Hô Va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ” (Ê Sai 51:3).

Khi tôi trở về nhà từ công việc truyền giáo, tôi không phải trở lại thiên đàng. Cuộc sống sau công việc truyền giáo là một vùng hoang dã mới để tôi trau dồi. Điều đó không dễ dàng, và đôi khi tôi vẫn nhớ cuộc sống của mình trước khi đi truyền giáo.

Nhưng tôi biết rằng nhờ vào Đấng Ky Tô, niềm vui của tôi sẽ trở nên sâu sắc hơn trong sự hiểu biết về sự cứu chuộc của mình.