Podcast: Play in new window | Embed
Bài của Anh Cả Benjamin M. Z. Tai thuộc Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô
“Đôi khi tôi cảm thấy như Giáo Hội đòi hỏi quá nhiều nơi tôi.”
Tôi đã nghe như thế và những cảm nghĩ tương tự từ các tín hữu trẻ tuổi của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô.
Khi tiếng nói của thế gian nghe ồn ào thì lời mời gọi của Chúa Giê Su Ky Tô để sống theo một cách thức cao quý và thánh thiện hơn có thể cảm thấy đáng sợ và dường như hơi bất khả thi.
Từ việc đi đến các buổi họp của Giáo Hội, lập và tuân giữ các giao ước, tuân theo các lệnh truyền của Thượng Đế, yêu thương Ngài và người lân cận của mình, hối cải hằng ngày, phục vụ trong những sự kêu gọi, thờ phượng trong đền thờ, học tập thánh thư, cầu nguyện, và nhiều hơn nữa, đôi khi việc trở thành một môn đồ thật sự đòi hỏi rất nhiều.
Tôi hiểu những cảm giác đó.
Nhưng như Anh Chad H Webb, Đệ Nhất Cố Vấn trong Chủ Tịch Đoàn Trung Ương Trường Chủ Nhật, gần đây đã dạy: “Phúc âm không phải là một bản liệt kê những đòi hỏi; đó là tin mừng rằng Chúa Giê Su Ky Tô đã chiến thắng tội lỗi và cái chết. Chính nhờ việc tiếp cận ân điển tuyệt vời của Ngài qua việc tuân giữ các giao ước của chúng ta với Thượng Đế mà chúng ta có thể sống một cách vui vẻ trong cuộc sống hiện tại và chuẩn bị cho cuộc sống với Cha Thiên Thượng trong thời vĩnh cửu.”
Trong suốt cuộc đời mình, tôi đã có những kinh nghiệm mà đã cho tôi thấy lẽ thật này. Phúc âm không chỉ là những trách nhiệm vô tận mà còn là nguồn gốc của niềm vui, sự bình an và mục đích.
Để giúp các em tìm thấy niềm vui lớn lao hơn trong việc sống theo một cách thức cao quý và thánh thiện hơn với tư cách là môn đồ của Đấng Ky Tô, xin hãy xem xét năm lời mời này.
1. Hãy Trở Nên Chủ Động Với Sự Tĩnh lặng
Khi trở về nhà từ công việc truyền giáo, tôi đã phải thích nghi với một thế giới bận rộn ồn ào và đầy dẫy những điều gây xao lãng. Trong khi đi học và làm tròn các trách nhiệm khác của mình, tôi nhận thấy rằng mình cần phải chủ động về việc dành thời gian cho những giây phút thuộc linh trong cuộc sống của mình.
Công việc đầu tiên của tôi là làm việc trong bộ phận giặt ủi của đền thờ. Việc chỉ cần được ở đó trong một nơi thiêng liêng đã làm lòng tôi tràn ngập bình an.
Tôi cũng giữ thói quen dậy sớm, thức dậy mỗi ngày vào lúc 5 giờ 30 sáng và đi ngủ sớm vào mỗi buổi tối. Sự tĩnh lặng của buổi sáng khi bên ngoài trời vẫn còn tối và những người bạn cùng phòng của tôi còn ngủ đã cho phép tôi có thời gian tĩnh lặng để suy ngẫm, học tập, và dành thời gian với Chúa qua lời cầu nguyện, học thánh thư và viết nhật ký. Những khoảnh khắc đó rất thiêng liêng và đã giúp củng cố mối quan hệ của tôi với Chúa Giê Su Ky Tô.
Thế giới ngày nay ồn ào và đầy dẫy những điều gây xao lãng mà kéo các em ra khỏi những khoảnh khắc yên tĩnh, thiêng liêng dành cho Chúa, thậm chí bây giờ còn hơn thế nữa so với khi tôi còn là một người thành niên trẻ tuổi. Vì vậy, ngày nay, việc dành thời gian cho sự tĩnh lặng có thể giống như việc các em tắt điện thoại thông minh hoặc thậm chí còn là lui vào thiên nhiên hoặc những nơi khác mà không có kết nối Wi-Fi!
Khi các em dành thời gian cho Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô thì hai Ngài sẽ mở ra cánh cửa cho sự soi dẫn và mặc khải cá nhân. Các em sẽ cảm thấy được vững chắc về phần thuộc linh và được hướng dẫn nhiều hơn. Các em sẽ được chuẩn bị kỹ hơn để đối phó với những thử thách và vượt qua những cám dỗ trong ngày.
Nếu cảm thấy như thể thế gian đang điều khiển thời gian biểu của các em, thì hãy nhớ rằng—việc dành ra những khoảng thời gian đã được ấn định cho Chúa là hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của các em.
2. Tin Cậy Thánh Linh Ngay Cả Khi Điều Đó Không Hợp Lý
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã chọn thay đổi con đường sự nghiệp khác so với ngành mình đã học. Tôi không chắc tương lai của mình sẽ ra sao nữa. Nhưng tôi có đức tin rằng Chúa sẽ hướng dẫn tôi. Cuối cùng tôi đã nộp đơn xin việc làm ở Nhật Bản, nơi mà Chị Tai sinh sống, và tôi đã vật lộn trong nhiều tháng trong khi tìm kiếm một cơ hội mà cho phép tôi chăm sóc cho vợ tôi và các con nhỏ của chúng tôi.
Một ngày nọ, tôi được mời làm việc tại công ty mà tôi hằng mơ ước—đó là tất cả những gì tôi hy vọng! Điều này giống như sự đáp ứng cho những lời cầu nguyện của gia đình tôi. Tôi háo hức chấp nhận lời mời đó và đi về nhà để báo tin mừng cho gia đình tôi.
Đêm hôm đó, tôi lại thấy một cơ hội việc làm khác. Tôi không biết công việc này là làm gì nhưng tôi bị thu hút bởi bài đăng tuyển người. Tôi gọi điện thoại cho công ty đó và hỏi về công việc ấy, và tôi rất ngạc nhiên khi họ sắp xếp một cuộc phỏng vấn.
Tôi đồng ý gặp mặt, nhưng tôi vẫn muốn có công việc mơ ước của mình nên tôi không kỳ vọng nhiều ở cuộc phỏng vấn này. Tôi thấy mình đang lần lượt trải qua các vòng phỏng vấn, từ người phỏng vấn này sang người tiếp theo. Tôi vẫn không biết công việc đó là làm gì hoặc tại sao nhà tuyển dụng lại thích tôi, nhưng cuối cùng khi tôi ngồi xuống với người phỏng vấn cuối cùng thì người ấy chìa tay ra và hỏi: “Vậy ông có muốn công việc này hay không?”
Tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi nghĩ về lời mời làm việc mà tôi đã rất phấn khởi để chấp nhận. Nhưng khi tôi nhìn vào bàn tay đưa ra của người ấy thì một ấn tượng rõ ràng đến với tâm trí: “Chỉ cần bắt tay người ấy.” Tôi biết đó là Thánh Linh và tôi nhận thấy rằng mình cần phải tin cậy con đường mà Thượng Đế đang vạch ra thay vì con đường mà tôi đã nghĩ đến.
Khi bắt tay người phỏng vấn và chấp nhận công việc đó, cuối cùng tôi đã đi theo một con đường sự nghiệp và hướng đi hoàn toàn khác với công việc mà tôi đã hướng tới trước đây. Công việc này đã mở ra nhiều cơ hội khác nhau mà đã dạy cho tôi rất nhiều và cho phép tôi chăm sóc gia đình mình.
Con đường mà Chúa đang hướng dẫn tôi đi không hợp lý đối với tôi trên lý thuyết và theo lý trí, đó có thể là một sai lầm khi chấp nhận một công việc mà không có nhiều thông tin. Nhưng vì đang dành thời gian cho những khoảnh khắc thiêng liêng và học cách Thánh Linh phán bảo với tôi nên tôi biết là mình có thể tin tưởng vào điều mặc khải này.
Chúa đã soi sáng con đường của tôi và xóa tan đám sương mù của bóng tối. Tôi biết rằng Ngài có thể làm như vậy cho các em, từng bước một, khi các em cố gắng nghe lời Ngài và hành động trong đức tin.
3. Xây Dựng một Nền Móng Mà Sẽ Không Sụp Đổ
Trong khi phục vụ trong Giáo Vùng Châu Á, tôi thấy rất nhiều người thành niên trẻ tuổi đang vật lộn với những điều không chắc chắn trong cuộc sống. Mỗi thế hệ đều có những thử thách của nó và các em cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, những lời đầy lạc quan của Chủ Tịch Russell M. Nelson (1924–2025) luôn luôn đầy khích lệ: “Những điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong khi chúng ta hoàn toàn hướng tấm lòng và cuộc sống của mình tới Chúa Giê Su Ky Tô.”
Khi nền móng đức tin của các em được xây dựng trên đá của Đấng Cứu Chuộc, thì sẽ có những lời hứa và các phước lành đi kèm với điều đó. Khi giông bão đến, các em không thể đổ ngã được (xin xem Hê La Man 5:12). Thật là một lời hứa tuyệt vời.
Tôi đã thấy một ví dụ về điều này vào tháng Một năm 2025. Có một trận bão lửa khủng khiếp đã quét qua miền nam California, Hoa Kỳ. Hàng ngàn ngôi nhà đã bị tiêu hủy, và hàng chục ngàn người phải rời đi trong thảm kịch này.
Sau khi khói của đám cháy tan đi thì những nhà nghiên cứu đã tìm hiểu về điều mà một số người gọi là “những ngôi nhà mầu nhiệm.” Đây là những ngôi nhà vẫn đứng vững, không bị ngọn lửa chạm tới trong khi tất cả những ngôi nhà xung quanh đó đã biến thành tro tàn. Khi họ cố gắng tìm ra điều gì đã tạo ra sự khác biệt thì trước tiên họ xem xét hướng gió, nhân viên cấp cứu đã đến hiện trường nhanh đến mức nào và các yếu tố tương tự.
Một trong những yếu tố quan trọng nhất mà đã tạo ra sự khác biệt là gì? Vật liệu của mái nhà.
Những ngôi nhà có mái bằng gỗ bị lửa thiêu rụi gần như ngay lập tức. Nhưng nếu một mái nhà được làm bằng kim loại, bê tông, hoặc một loại vật liệu bền vững hơn, thì nó trở thành một lớp chống cháy cho ngôi nhà. Một mặt khác là liệu các chủ nhà có chuẩn bị cho ngôi nhà của họ bằng những vật liệu chống lửa hay không, như hệ thống phun nước mà sẽ hoạt động nếu phát hiện ra lửa.
Chúng ta cũng có thể trở thành những ngôi nhà mầu nhiệm mà sẽ chống lại được những thử thách trong tương lai. Các vị tiên tri khuyến khích chúng ta củng cố nền móng thuộc linh của mình qua việc lập và tuân giữ các giao ước ràng buộc chúng ta với Chúa. Chúa đã phán bảo chúng ta phải là những người hòa giải—những người dập tắt các đám cháy thay vì châm ngòi cho chúng.
Khi sống bên trong các giao ước của mình và duy trì đức tin của mình thì các em có thể tìm thấy sự bình an nơi Đấng Ky Tô, ngay cả khi không có hòa bình trên thế gian.
4. Nhận Ra và Dọn Dẹp Các Mảnh Vụn
Có một yếu tố nữa đã góp phần vào việc giúp nhiều ngôi nhà mầu nhiệm tồn tại: Những người chủ nhà đã dọn sạch cỏ dại và những mảnh vụn xung quanh nhà của họ. Nếu không có những bụi cây khô thì ngọn lửa rất khó bắt lửa.
Chúng ta cũng đã được mời dọn sạch những mảnh vụn khỏi cuộc sống của mình. Những mảnh vụn trong cuộc sống của các em là gì? Điều gì có thể làm cho nền móng của các em bùng cháy khi kẻ thù tấn công?
Tôi muốn nói rằng những mảnh vụn là bất cứ điều gì khiến các em rời xa Đấng Cứu Rỗi và có thể làm tổn thương mối quan hệ của các em với Ngài, giống như tội lỗi. Nhưng cũng có nhiều điều khác nữa.
Các em có đang đưa ra những lựa chọn mỗi ngày mà không nhất thiết khiến các em rời xa Đấng Cứu Rỗi nhưng có thể làm các em xao lãng không?
Điều gì đang lãng phí thời gian của các em? Các em có đang đưa ra những lựa chọn nào mà tuy là tốt nhưng có thể tốt hơn không?
Có những cá nhân nào mà các em cần phải tha thứ nhưng vẫn chưa tha thứ không? Có điều gì các em cần phải hối cải không?
Trong câu chuyện ngụ ngôn về cây ô liu được tìm thấy trong Gia Cốp 5, chúng ta có thể học cách dọn sạch các mảnh vụn. Việc giữ cho cái cây tiếp tục tồn tại và sinh ra trái tốt đòi hỏi phải có sự tham gia của Đức Thầy. Ngài có thể xén bớt cành cây của các em và củng cố rễ của các em, và Ngài cũng có thể chỉ cho các em cách cắt tỉa và loại bỏ những thói quen hoặc hành vi trong cuộc sống mà không giúp ích cho các em. Mấu chốt là tìm được sự cân bằng, và các em không cần phải hiểu hết tất cả vấn đề để tìm ra giải pháp ngay lập tức; đó là một tiến trình.
Khi dọn sạch những mảnh vụn khỏi cuộc sống của mình, các em sẽ thấy cách sống theo phúc âm bảo vệ các em khỏi nhiều khó khăn, ban phước cho khả năng của các em để vượt qua những thử thách trong cuộc sống, cải thiện các mối quan hệ của các em, và phát triển sự tin tưởng vào danh tính và tiềm năng thiêng liêng của các em.
5. Cảm Nhận và Chia Sẻ Tình Yêu Thương của Thượng Đế
Còn một ý kiến nữa mà tôi muốn các em xem xét. Khi các em cảm thấy kiệt sức và câu hỏi “Việc sống theo phúc âm có đáng để nỗ lực không?” đến với tâm trí thì thay vì thế, tôi mời các em hãy tự hỏi mình điều này:
“Làm thế nào tôi có thể cảm nhận được tình yêu thương của Thượng Đế dồi dào hơn trong cuộc sống của mình?”
Trong giấc mơ của ông, Lê Hi thấy “một cây có trái hấp dẫn, làm người ta cảm thấy vui sướng” (1 Nê Phi 8:10). Chúng ta biết từ giấc mơ của Nê Phi rằng cái cây này tượng trưng cho tình yêu thương của Thượng Đế (xin xem 1 Nê Phi 11:22).
Các em có thể tìm thấy tình yêu thương của Thượng Đế qua thánh thư, qua lời cầu nguyện, và qua sự thờ phượng trong đền thờ. Nhưng nếu đang làm những điều đó mà vẫn không nhận ra Ngài cảm nhận như thế nào về các em, thì các em sẽ tìm thấy và cảm nhận được tình yêu thương trọn vẹn của Ngài một cách dồi dào nhất khi chia sẻ tình yêu thương đó với người khác.
Hãy nhớ rằng, tất cả những gì Lê Hi muốn làm sau khi ông nếm trái của cây ấy là chia sẻ “niềm hân hoan cực độ” mà ông cảm thấy với những người mà ông yêu thương nhất (1 Nê Phi 8:12).
Điều gì sẽ xảy ra nếu các em tập trung vào người khác thay vì bản thân mình? Điều gì sẽ xảy ra khi cảm thấy như sự kêu gọi và các trách nhiệm khác của mình ở nhà thờ là một gánh nặng thì thay vì thế các em hãy xem chúng như là một cách để giúp người khác cảm nhận được tình yêu thương của Đấng Ky Tô?
Điều gì sẽ xảy ra nếu thay vì xem sự chỉ định phục sự của mình chỉ là một mục khác cần đánh dấu là đã hoàn tất trong bản danh sách của mình, thì các em xem đó là một cơ hội để giúp Thượng Đế đáp ứng lời cầu nguyện của một người nào đó?
Không phải ai cũng sẽ nhớ tất cả những gì các em nói hoặc làm với tư cách là môn đồ của Đấng Ky Tô. Nhưng họ sẽ luôn ghi nhớ cách các em đã làm cho họ cảm thấy như thế nào—nhất là nếu các em chia sẻ tình yêu thương của Thượng Đế và Chúa Giê Su Ky Tô. Và các em cũng sẽ ghi nhớ tình yêu thương đó.
Vâng, đôi khi việc sống khác với thế gian có thể đòi hỏi rất nhiều nơi chúng ta. Đôi khi các em có thể cảm thấy căng thẳng khi được yêu cầu bước ra khỏi vùng an toàn của mình, và đôi khi các em cũng có thể cảm thấy như mình đang đứng đơn độc một mình.
Nhưng phúc âm là về việc trở nên giống như Chúa Giê Su Ky Tô và cảm nhận được tình yêu thương làm cho chúng ta có khả năng, an ủi và trọn vẹn của Cha Thiên Thượng trong suốt cuộc đời chúng ta, tức là bí quyết để có được niềm vui, là điều “ngọt ngào hơn hết” (1 Nê Phi 8:11).
Khi được kết nối với Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô, các em sẽ biết mình không bao giờ đơn độc. Và bằng ước muốn và sự lựa chọn của chính mình, các em sẽ luôn luôn muốn chọn để sống và cảm nhận được niềm vui của phúc âm.
