Podcast: Play in new window | Embed
Bài của Anh Shaun Stahle làm việc tại các tạp chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô
Vào buổi chiều Chủ Nhật ngày Phục Sinh, hai môn đồ đang đi bộ tám dặm (13 kilômét) từ Giê Ru Sa Lem đến Em Ma Út. Đó là một ngày đầy xúc động—một vài ngày đầy cảm xúc.
Lòng họ nặng trĩu nỗi buồn. Tâm trí họ bị khuấy động bởi sự ngạc nhiên và nỗi buồn. Họ nói về Chúa Giê Su ở Na Xa Rét—cái chết của Ngài, những tin đồn về sự sống lại của Ngài, và tình trạng không biết chắc đầy đau đớn về ý nghĩa của tất cả những điều này.
Trong khi họ đang đi thì một người lạ mặt bắt chuyện với họ. Đó là Chúa Giê Su, mặc dù họ không nhận ra Ngài. Đôi mắt của họ bị che khuất và sự hiểu biết của họ bị che phủ. Người lạ mặt hỏi: “Các ngươi đang đi đường, nói chuyện gì cùng nhau … [và] buồn bực lắm [vậy]?” (Lu Ca 24:17).
Một môn đồ, Cơ Lê Ô Ba, trả lời với sự hoài nghi rằng bất cứ ai cũng có thể biết điều đó, ý thức được những sự kiện bi thảm mà đã làm chấn động Giê Ru Sa Lem vào cuối tuần đó. “Có phải chi ngươi là khách lạ ở thành Giê Ru Sa Lem, không hay việc đã xảy đến tại đó cách mấy bữa rày sao?”
“Việc gì vậy?” Chúa Giê Su hỏi.
Họ trả lời ngay một cách chân thành: “Ấy là việc đã xảy ra cho Giê Su Na Xa Rét, một đấng tiên tri, có quyền phép trong việc làm và trong lời nói, trước mặt Đức Chúa Trời và cả chúng dân” (Lu Ca 24:18–19). Họ nói rằng họ đã tin tưởng rằng Chúa Giê Su sẽ cứu chuộc Y Sơ Ra Ên, nhưng đã là ngày thứ ba kể từ khi Ngài chết. Và mặc dù một số phụ nữ đã kể lại về một cuộc viếng thăm của các thiên sứ phán rằng Ngài đã sống lại, nhưng các Sứ Đồ đã đi tìm hiểu nhưng cũng không thấy Ngài.
Rồi Chúa Giê Su đã phán—không phải như một người lạ mặt mà là một người thầy. “Hỡi những kẻ dại dột, có lòng chậm tin lời các đấng tiên tri nói” (Lu Ca 24:25). Ngài giải thích thánh thư cho họ, từ Môi Se đến tất cả các vị tiên tri, tiết lộ những điều liên quan đến Ngài. Hãy tưởng tượng việc đi bộ hàng giờ với Vị Nam Tử của Thượng Đế, Chúa của sự sống, nghe Ngài giải thích những lời tiên tri về Đấng Mê Si. Nỗi buồn của họ bắt đầu được cất bỏ, thay vào đó là sự kinh ngạc và cảm giác xúc động bên trong.
Xin Ở Lại với Chúng Tôi
Khi họ đến gần Em Ma Út, Chúa Giê Su dường như muốn đi xa hơn nữa. Nhưng họ nài xin Ngài dừng lại, mà thưa rằng: “Xin ở lại với chúng tôi; vì trời đã xế chiều hầu tối” (Lu Ca 24:29). Ngài ở lại với họ, ngồi xuống và bẻ bánh.
Anh Cả James E. Talmage (1862–1933) thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ đã viết về những gì xảy ra tiếp theo sau đó: “Có thể có một điều gì đó trong sự nhiệt thành khi ban phước, hoặc trong cách bẻ và phân phát bánh, mà làm sống lại ký ức về những ngày trước; hoặc, có thể, họ đã nhìn thấy bàn tay bị đâm thủng; nhưng, bất kể nguyên nhân trực tiếp là gì đi nữa, họ chăm chú nhìn Vị Khách của họ, ‘mắt họ bèn mở ra, mà nhìn biết Ngài; song Ngài thoạt biến đi không thấy’ [Lu Ca 24:31].”
Sau đó, họ quay sang nhau và nói: “Khi nãy đi đường, Ngài nói cùng chúng ta và cắt nghĩa Kinh Thánh, lòng chúng ta há chẳng nóng nảy sao?” (Lu Ca 24:32). Cảm giác hừng hực đó không phải là nỗi hoang mang hay sợ hãi—mà là sự công nhận. Anh Cả Bruce R. McConkie (1915–1985) thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ đã dạy: “Những cảm nghĩ được mô tả như vậy là bằng chứng xác định vai trò thiêng liêng của Vị Nam Tử.”
Con Đường của Riêng Chúng Ta Đến Em Ma Út
Anh Cả Patricio M. Giuffra thuộc Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi hỏi: “Ngài sẽ nói gì với anh chị em nếu anh chị em có thể đi và nói chuyện với Ngài?”
Ông nói rằng giống như các môn đồ, chúng ta có thể không nhận ra rằng Đấng Cứu Rỗi đang đi cùng chúng ta. “Chúng ta có thể không thấy được cách Ngài ở lại với chúng ta, cố gắng với chúng ta, lao nhọc cùng chúng ta, và than khóc cùng chúng ta.” Những điều xao lãng trong cuộc sống—cho dù là thử thách hay chiến thắng—cũng có thể che khuất sự hiện diện của Ngài.
Mỗi người chúng ta đi trên con đường của riêng mình đến Em Ma Út. Dọc theo con đường đó, chúng ta phải đối mặt với bệnh tật, yếu đuối, căng thẳng tài chính, hoặc thậm chí sự kiêu ngạo mà có thể đi kèm với thành công. Tuy nhiên, Anh Cả Giuffra nói rằng chúng ta không bao giờ cần phải bước đi một mình. “Chúng ta có thể xin Đấng Cứu Rỗi ở lại với chúng ta.”
Khi chúng ta học hỏi nơi Đấng Ky Tô, tuân theo các lệnh truyền của Ngài, cầu nguyện, học thánh thư, tuân theo các vị tiên tri tại thế, và mời Ngài ở lại với chúng ta, thì chúng ta bắt đầu công nhận ảnh hưởng của Ngài. Anh Cả Giuffra nói rằng lời khẩn nài của các môn đồ—“Xin ở lại với chúng tôi”—phải là lời khẩn nài của chính chúng ta. Và khi điều ấy xảy ra thì chúng ta cũng sẽ hừng hực trong lòng.
