Podcast: Play in new window | Embed
Bài của Chị Melissa Smith, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang sống tại tiểu bang Utah, Hoa Kỳ. Bài được thông dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast
Một buổi sáng nọ không lâu sau khi được kêu gọi là chủ tịch Hội Phụ Nữ, tôi nhận được một cú điện thoại từ một người mẹ của một gia đình trong tiểu giáo khu của chúng tôi. Chị ấy chia sẻ việc chị mất việc làm, các vấn đề sức khỏe và những khó khăn khác. Rõ ràng là gia đình chị đã sử dụng nguồn lực cuối cùng của họ. Trong khi lắng nghe, tôi thầm cầu nguyện rằng Đức Thánh Linh sẽ hướng dẫn những lời nói và hành động của tôi.
Tôi đảm bảo với chị ấy rằng tôi sẽ liên lạc với vị giám trợ của chúng tôi và sẽ gọi lại cho chị vào cuối ngày hôm đó. Tôi cảm thấy một sự cấp bách thúc giục để giúp đỡ gia đình này, đặc biệt là các em nhỏ trong nhà. Tuy nhiên, sau nhiều cú điện thoại, tôi phát hiện ra rằng toàn thể giám trợ đoàn và nhóm túc số các anh cả đều đã đi vắng. Là người mới được kêu gọi trong chức vụ này, tôi không biết phải làm gì.
Sau khi quỳ xuống cầu nguyện và cầu xin sự giúp đỡ, tôi quyết định đi mua thức ăn cho gia đình này rồi sẽ giải quyết mọi việc với vị giám trợ khi ông trở về. Tôi cũng quyết định thu góp một số vật dụng cần thiết. Khi tôi chuẩn bị ra xe của mình, tôi có một ấn tượng rõ ràng và không thể nhầm lẫn: “Hãy chờ một chốc.” Tôi làm theo sự thúc giục và ra khỏi xe của mình trở vào nhà. Một tiếng đồng hồ sau, một tiếng gõ cửa trước nhà tôi.
Bên ngoài là một chị góa phụ từ tiểu giáo khu của chúng tôi. Chị ấy đưa cho tôi hai bao thực phẩm lớn và nói: “Chị Smith, tôi biết chị sẽ biết phải làm gì với những thứ này.” Sau đó, chị ấy vội vã đi xuống bậc thềm nhà của chúng tôi và trở về xe của chị ấy.
Tôi tràn ngập lòng biết ơn và những cảm nghĩ dịu dàng từ Thánh Linh. Chúa đã đáp ứng lời cầu nguyện của tôi. Tôi được nhắc nhở về Nê Phi, là người đã được Thánh Linh dẫn dắt, không biết trước điều ông phải làm gì.
Khi cầu nguyện và tuân theo những thúc giục nhỏ nhặt, thầm lặng, chúng ta có được sự bảo đảm này từ Chúa: “Điều các ngươi phải nói sẽ được ban cho các ngươi” —và đôi khi chúng ta biết phải làm gì. Chúa biết những nhu cầu cấp bách của gia đình kia trước khi tôi biết. Tôi đã được ban phước để chứng kiến một lòng thương xót dịu dàng của Chúa khi người góa phụ này chia xẻ một của lễ để nuôi sống một gia đình ngay trong lúc họ đang cần.
Tôi biết ơn Cha Thiên Thượng là Đấng ban phước cho chúng ta trong giây phút cần thiết khi chúng ta đến gần Ngài.
