Podcast: Play in new window | Embed
Bài của chị Ronda Merrell, một tín hữu Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô tại tiẻu bang Utah, Hoa Kỳ
Gần đây, một người trong gia đình và chồng của chị ấy đã quyết định rời bỏ Giáo Hội, cùng với đứa con nhỏ của họ. Tin này khiến cho gia đình chúng tôi vô cùng đau lòng. Trong vài tuần tiếp theo, chúng tôi cố gắng cân bằng mọi thứ trong cuộc sống mới của mình.
Sau thông báo của họ, những ngày tiếp theo trôi qua trong đau khổ, đầy nước mắt và những cầu nguyện chân thành lên Cha Thiên Thượng. Một trong những câu trả lời đến ngay lập tức cho những lời cầu nguyện của tôi là tôi cần phải thờ phượng trong đền thờ mỗi tuần. Là một sinh viên, lại vừa làm vợ, làm mẹ, và vừa đi làm lo cho gia đình, tôi thấy câu trả lời đó thật đáng lo, nhưng tôi quyết tâm tuân theo sự thúc giục đó hết mức có thể.
Một tối nọ, sau một ca làm việc đặc biệt căng thẳng tại sở làm, tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng tôi cần phải đi đền thờ vào đêm đó. Tôi rủ con trai tôi đi cùng để làm giáo lễ mở đầu.
Khi đến đền thờ, chúng tôi đã tách nhau ra. Trong khi tôi thực hiện giáo lễ làm thay cho vài chị phụ nữ và lắng nghe các phước lành đã được hứa của họ, tôi đã rất xúc động. Tôi không thể không nghĩ đến những người trong gia đình chúng tôi mà đã rời bỏ Giáo Hội.
Sau khi thực hiện xong giáo lễ, tôi thay quần áo, đi đến phòng chờ và ngồi xuống. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc tôi cảm thấy rằng tôi cần phải đổi chỗ ngồi để tôi có thể nhìn thấy con trai mình khi nó bước ra khỏi phòng thay đồ nam.
Tôi di chuyển nhưng ngồi ở đâu cũng thấy lòng bất an—cho đến cuối cùng khi tôi ngồi trên một băng ghế dài quay mặt hướng về bức tường gần lối vào đền thờ. Tôi vừa cầm quyển thánh thư lên, cố gắng làm nguôi ngoai nỗi đau trong lòng mình, thì tôi ngẩng lên nhìn về phía bức tường.
Ở đó, tôi thấy một bức tranh lớn gần bằng kích thước thật họa Đấng Cứu Rỗi đang bồng một con chiên nhỏ trên tay Ngài. Bất chợt Thánh Linh nhắc nhở tôi rằng mặc dù tôi cảm thấy những người thân yêu trong gia đình mình bị lạc mất, nhưng đối với Đấng Cứu Rỗi, họ không bị lạc mất.
“Trong các ngươi ai là người có một trăm con chiên, nếu mất một con, mà không để chín mươi chín con nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đã mất cho kỳ được sao?
Khi đã kiếm được, thì vui mừng vác nó lên vai” (Lu Ca 15:4–5).
Chúng tôi vẫn tiếp tục yêu thương và cầu nguyện cho những người lang thang lạc lối. Nhưng khi nỗi buồn dâng trào trong tôi, thì tôi nhớ đến kinh nghiệm này, với hy vọng rằng một ngày nào đó, những ai đang lạc lối sẽ tìm được con đường trở lại nhờ sự giúp đỡ từ Đấng Cứu Rỗi nhân từ.
