Podcast số 531 – Trang Mạng tháng 12, 2025 – Giữ Vững Tầm Nhìn Về Sự Vĩnh Cửu – Bunhuoch Eng

Bài của Anh Cả Bunhuoch Eng, Thầy Bảy Mươi Có Thẩm Quyền Giáo Vùng, Giáo Vùng Châu Á

Campuchia đã trải qua nhiều cuộc nội chiến bi thảm. Tôi sinh ra ngay sau khi xung đột kết thúc. Cuộc sống khó khăn, lương thực khan hiếm khi cha mẹ tôi phải vật lộn để nuôi tám người con. Đôi khi tôi tự hỏi tương lai mình sẽ ra sao trong hoàn cảnh như vậy.

Năm 1998, cuộc đời tôi đã thay đổi khi tôi gia nhập Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi được làm phép báp têm một năm trước khi tốt nghiệp trung học. Vì không có đủ điều kiện tài chính để học đại học, tôi đã chọn phục vụ truyền giáo toàn thời gian. Trong thời gian phục vụ, đôi mắt thuộc linh của tôi đã được mở ra. Tôi dần hiểu được kế hoạch vĩnh cửu của Thượng Đế dành cho con cái Ngài và cách tôi có thể chuẩn bị để xây dựng một gia đình vĩnh cửu cho riêng mình.

Những lẽ thật thuộc linh của phúc âm phục hồi đã cho tôi biết rằng một ngày nào đó tôi sẽ kết hôn trong đền thờ và được làm lễ gắn bó với vợ con tôi mãi mãi. Tôi hình dung cảnh chúng tôi cùng nhau đi nhà thờ, cùng nhau hát thánh ca, cùng nhau học phúc âm, và một ngày nào đó gửi các con tôi đi truyền giáo, rồi chứng kiến ​​chúng lập gia đình riêng, được làm lễ gắn bó trong đền thờ thánh. Thật là một tầm nhìn tuyệt vời mà tôi đã có cho gia đình mình. Tôi hy vọng mọi người đều có được tầm nhìn như vậy.

Ước mơ của tôi bắt đầu thành hiện thực vào năm 2005, khi tôi được làm lễ gắn bó với một người phụ nữ đáng mến tại Đền thờ Hồng Kông Trung Quốc. Kể từ đó, con đường vĩnh cửu đã trở nên rõ ràng hơn. Chúa đã ban phước cho chúng tôi năm người con trai hoạt bát.

Mặc dù tầm nhìn vĩnh cửu thật tươi đẹp, nhưng hành trình này không hề dễ dàng. Việc cân bằng trách nhiệm với tư cách là chủ tịch giáo khu, quản lý nhà máy và cha của năm cậu con trai hiếu động thật quá sức. Các con trai của chúng tôi tràn đầy năng lượng—luôn chạy nhảy, leo trèo và vật lộn. Chúng thường làm vỡ đồ đạc, làm đổ thức ăn và làm đảo lộn nhà cửa. Một hôm, trong lúc vợ chồng tôi bận rộn, chúng bịt bồn rửa bát, để nước tràn ra sàn gạch, cho xà phòng vào rồi lăn qua lăn lại, rồi tự hào nói: “Bọn con đang xây hồ bơi nè!”

Việc học thánh thư gia đình có thể trở nên khó khăn vì bọn trẻ trêu chọc nhau và thử thách lòng kiên nhẫn của chúng tôi. Vào các ngày Chủ Nhật, khi tôi ngồi trên bục, vợ tôi quản lý các con ở dưới. Chúng chui xuống gầm ghế, kéo chân người khác, và đôi khi la hét hoặc khóc lóc ầm ĩ. Vợ tôi thường cảm thấy xấu hổ và kiệt sức. Một hôm, cô ấy nói với tôi: ‘Em muốn cảm nhận Thánh Linh và học hỏi điều gì đó. Nhưng hầu hết thời gian khi đến nhà thờ, em chẳng học được gì và cảm thấy bực bội vì các con. Đôi khi em tự hỏi tại sao chúng ta vẫn tiếp tục đi nhà thờ.’

Những lúc như vậy, tôi nghĩ đến cuộc hành trình của Lê Hi trong vùng hoang dã. Họ đã gặp vô số khó khăn, nhưng Chúa đã hứa: “Ta cũng sẽ là ánh sáng cho các ngươi trong vùng hoang dã nữa; … chừng nào các ngươi còn tuân giữ các lệnh truyền của ta thì các ngươi sẽ được dẫn dắt đến đất hứa.”1 Các gia đình đoàn kết trong đức tin có thể gặp khó khăn, nhưng Chúa luôn dẫn dắt họ tiến về phía trước.

Vua Bên Gia Min khuyên các bậc cha mẹ rằng “các người sẽ dạy [con cái mình] theo đường lối của lẽ thật và sự nghiêm chỉnh; … dạy chúng biết thương yêu nhau và phục vụ cho nhau.”2 Chúa cũng truyền lệnh cho chúng ta “Phải nuôi nấng con cái mình trong sự sáng và lẽ thật.”3 Những lời dạy này nâng đỡ chúng ta khi cuộc sống gia đình trở nên quá sức chịu đựng.

Những phước lành của sự kiên trì đã trở nên rõ ràng vào một ngày nọ khi con trai cả của tôi phát biểu tại đại hội giáo khu. Cháu nói: “Là người nắm giữ chức tư tế, con sẽ dùng chức tư tế của mình để ban phước cho người khác, giống như cha con vẫn làm.” Mắt tôi ngấn lệ vì vui mừng. Tôi hiểu tại sao chúng tôi vẫn kiên trì, ngay cả khi khó khăn. Hiện nay, cháu đang phục vụ trung tín tại Phái bộ Truyền giáo Madrid South Spain. Các em trai của cháu chuẩn bị và chuyền tiệc thánh mỗi tuần. Con trai thứ hai của chúng tôi thì sắp đi truyền giáo.

Chủ tịch Russell M. Nelson đã nói: “Gia đình chúng ta là trọng tâm của công việc và niềm vui lớn nhất của chúng ta trong cuộc sống này; và điều đó cũng sẽ như vậy trong suốt vĩnh cửu, khi chúng ta có thể ‘thừa hưởng ngai vàng, vương quốc, chức vụ,… quyền năng, quyền thống trị… sự tôn cao và vinh quang.”4 Lời hứa đó cho tôi sức mạnh để tiếp tục giảng dạy và dẫn dắt gia đình tôi đến nhà thờ và đền thờ.

 Vợ chồng tôi vẫn tiếp tục đi nhà thờ tuần này qua tuần khác, ngay cả khi con cái ồn ào và hiếu động. Nhờ chúng tôi nỗ lực đặt phúc âm làm trọng tâm trong gia đình, giờ đây tôi có thể thấy được thành quả của những nỗ lực đó. Tôi thấy chúng ở các con trai tôi, những người xứng đáng lãnh nhận Tiệc Thánh, ở người con trai đang phục vụ truyền giáo của tôi, người phục vụ trung tín với niềm vui, và ở chứng ngôn ngày càng lớn mạnh của những đứa con nhỏ hơn. Chúa đã cho tôi thấy rằng mọi hy sinh, mọi ngày Chủ Nhật mệt mỏi, và mọi buổi học thánh thư gia đình đều xứng đáng, bởi vì phúc âm của Ngài thực sự ban phước cho các gia đình.

Tôi biết rằng khi các gia đình cùng nhau thờ phượng tại nhà thờ, họ mời Thánh Linh ngự vào ngôi nhà của họ, củng cố sự hiệp nhất và đến gần Đấng Ky Tô hơn. Chúa hứa ban tình yêu thương, sự bình an và sự bảo vệ gia tăng. Các giao ước của họ được tái lập, và con cái được nuôi dưỡng trong đức tin, bảo đảm các phước lành ngay bây giờ và mãi mãi. Nếu chúng ta tiếp tục đón nhận phúc âm trong gia đình, Chúa sẽ ban phước cho những nỗ lực của chúng ta. Cũng như “Chúa vườn nho đã làm việc”5 với các tôi tớ của Ngài, Đấng Cứu Rỗi sẽ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn hướng đến cõi vĩnh cửu với hy vọng và niềm vui.