Podcast số 449 – Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 3, 2024 – Chứng Rối Loạn Ăn Uống so với Danh Tính Thật Sự của Tôi – Annalise B.

Bài của chị Annalise B., một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang sống tại Georgia, Hoa Kỳ

Trong một thời gian dài, tôi vật lộn với chứng rối loạn ăn uống được gọi là anorexia nervosa (chứng biếng ăn tâm thần), khiến bạn ngày càng ăn ít hơn đồng thời lo lắng về việc tăng cân. Bệnh này ảnh hưởng đến tinh thần của các bạn—bạn bắt đầu cảm thấy tội lỗi vì đã ăn uống và không hiểu được nhu cầu của cơ thể mình. Chẳng ích gì khi tôi liên tục nhìn thấy những tiêu chuẩn phi thực tế trên mạng hoặc ở trường, đồng thời tôi so sánh bản thân với gia đình và những người xung quanh.

Chứng rối loạn ăn uống của tôi chắc chắn là điều tôi đã giấu kín. Nhưng mẹ tôi nhận thấy những thay đổi trong thói quen ăn uống của tôi. Mẹ ngồi xuống với tôi và cho tôi đủ thời gian để nói cho bà biết chuyện gì đang xảy ra. Đã có rất nhiều nước mắt, nhưng tôi nghĩ rằng Thánh Linh đã giúp hướng dẫn mẹ tôi để biết rằng tôi cần sự giúp đỡ. Chúng tôi cùng nhau lập một kế hoạch và bắt đầu chầm chậm thực hiện kế hoạch đó.

Trong thời gian đó, tôi cũng quyết định nhận được phước lành tộc trưởng của mình. Tôi muốn biết cuộc sống của tôi có thể như thế nào ở bên ngoài bóng tối mà tôi đang đối mặt. Tôi đến để hỏi Thượng Đế: “Con là ai?,” “Ngài có yêu thương con không?,” và “Vì sao mà con lại ở đây?” Điều đầu tiên mà vị tộc trưởng nói là một câu trả lời cho những câu hỏi đó. Phước lành của tôi giúp tôi học hỏi về nguồn gốc thật sự của mình và điều Thượng Đế dành sẵn cho tôi. Bất cứ khi nào đọc sách đó, tôi đều cảm nhận được tình yêu thương của Đấng Cứu Rỗi dành cho tôi và ghi nhớ những điều tôi có thể trở thành với Ngài.

Ngay cả với sự hỗ trợ từ phước lành tộc trưởng, gia đình, Cha Thiên Thượng và Đấng Cứu Rỗi của mình, tôi cũng phải mất một thời gian dài để nhận ra được những cảm nghĩ mà tôi có về thể xác của mình. Đôi khi vẫn khó để chấp nhận bản thân mình là người như thế nào và tôi trông như thế nào. Nhưng nhờ những khoảng thời gian đen tối của mình, tôi bắt đầu trân trọng sự trưởng thành và ánh sáng đến từ việc nhận ra danh tính thực sự của mình. Tôi là con gái của Cha Thiên Thượng. Tôi là một môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô. Hai Ngài nhìn nhận tôi bằng tình yêu thương và sự khích lệ, và điều đó quan trọng hơn ý kiến của bất cứ ai khác.

Một số người mắc chứng rối loạn ăn uống có thể cần phải tìm kiếm sự trợ giúp chuyên môn ngoài việc nói chuyện với cha mẹ và các vị lãnh đạo Giáo Hội.