Podcast: Play in new window | Embed
Bài của Djrevan Demick, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang phục vụ trong Phái Bộ Truyền Giáo South Korea Busan, đăng trong tạp chí Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 6, năm 2026
Tôi không còn kiểm soát được đôi tay của mình. Dường như không còn điều gì khác là thực, chỉ còn lại cây đàn dương cầm.
Trong vòng 24 giờ, tôi đã sáng tác một bài hát mà tôi gọi là “Sự Hiện Diện.” Đúng vào ngày đó của một năm trước, người bạn của tôi đã qua đời. Bài hát nói về cô ấy, nhưng cũng nói về việc nhận ra bàn tay của Thượng Đế trong cuộc sống mình
Một năm trước đó, khi cha tôi nói với tôi rằng người bạn của tôi đã qua đời, tôi vô cùng đau đớn. Thật sự rất đau đớn. Nhiều tháng sau đó là chuỗi ngày suy sụp khi tôi tự hỏi: “Tại sao lại đau đớn đến vậy?”
Trong khoảng thời gian ấy, tôi cảm nhận được Thượng Đế đang vươn tới tôi qua tiếng đàn dương cầm. Khi tôi chứng kiến Ngài luân chuyển mọi người vào cuộc sống tôi, như những quân cờ trên bàn cờ vua, tôi được soi dẫn để sáng tác bài hát “Sự Hiện Diện.” Bài hát dần trở thành lời cảm tạ Thượng Đế vì mọi điều trong cuộc sống tôi: tiếng đàn dương cầm, những người bạn tốt, gia đình — tất cả mọi điều.
Khi tôi bắt đầu hướng đến Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô, ưu tiên việc đọc thánh thư, tham dự nhà thờ với mục đích rõ ràng hơn và cố gắng học hỏi, tấm lòng nặng trĩu của tôi đã thay đổi. Cuối cùng tôi tìm được sự bình an và cân bằng. Có một sự chuyển biến lớn lao trong cuộc sống tôi, và vẫn đang tiếp tục được vun đắp.
Tôi yêu thích việc được bày tỏ bản thân qua tiếng đàn piano. Đó thật sự là một ân tứ! Khi chơi đàn, tôi cảm nhận được Thánh Linh giúp tôi làm được những điều mà nếu tự mình, tôi sẽ không bao giờ có khả năng thực hiện. Ví dụ, một lần tôi đi xuống cầu thang, chơi ba nốt nhạc đầu tiên của một giai điệu, và chỉ trong vòng 40 phút, tôi đã có bản nhạc dài sáu phút để tiếp tục phát triển. Tôi nói với mẹ: “Con vừa nhận được sự mặc khải cho một bài hát!”
Nguồn cảm hứng cho những bản nhạc đàn dương cầm của tôi đến trong lúc tôi đang vật lộn với mất mát và đức tin bị lay chuyển. Khi tôi hướng về Thượng Đế, tôi nhận ra cách Ngài giúp tôi vượt qua những va vấp và tổn thương của cuộc sống để trở thành một người tốt hơn. Tôi học được cách không xem bất cứ điều gì là hiển nhiên, ngước nhìn bầu trời và thưa với Cha Thiên Thượng: “Con cảm ơn Ngài vì tất cả những điều Ngài đã ban cho con!” Âm nhạc trở thành sự phản chiếu của mọi điều tốt đẹp — của Thượng Đế — trong cuộc sống tôi, và khi tôi nhận ra điều đó, mọi thứ đã thay đổi.
