Podcast: Play in new window | Embed
Bài của anh Shawn Stahle làm việc tại các Tạp Chí của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô
Thị trưởng của thành phố Bastia biết rõ rằng những người truyền giáo đang đứng trước mặt ông là những người nước ngoài. Ông tự hỏi, tại sao có các thanh niên đến từ những quốc gia khác và lại đề nghị giúp đỡ người dân của ông trên đảo Corse?
Sau một hồi ngập ngừng, ông chấp nhận lời đề nghị của họ và thách họ đến sớm vào sáng hôm sau để sơn lại khách sạn nhỏ của ông.
Đúng như lời hứa của họ, các thanh niên đã đến lúc 7 giờ sáng, háo hức và sẵn sàng để sơn sửa lại khách sạn của ngài thị trưởng trên hòn đảo thơ mộng này nằm ngoài khơi nước Pháp giữa Địa Trung Hải.
Khi ngài thị trưởng đến khách sạn vào cuối ngày hôm đó và thấy những người truyền giáo vẫn đang làm việc dưới cái nắng gay gắt của vùng ven biển, Jake Lowry, một trong những người truyền giáo phục vụ tại thời điểm đó, đã nói: “ông ấy đã rất ngạc nhiên khi thấy chúng tôi ở đó.”
Kinh ngạc trước sự sẵn lòng của họ khi không ngại vất vả để giúp đỡ những người xa lạ, ngài thị trưởng đã giảm bớt sự chống đối của mình và “yêu cầu chúng tôi ngồi xuống và nói với ông ấy điều chúng tôi cần,” Anh Lowry nói.
Những người truyền giáo đã chia sẻ phúc âm và cho biết mục đích của họ là ban phước cho người dân trên đảo Corse. Họ kể lại những khó khăn của họ trong việc tìm kiếm một căn hộ vì những cư dân trên đảo đã rất cảnh giác với người ngoài. Một vài tháng trước, tất cả những người truyền giáo đã được chuyển ra khỏi đảo vì lý do an toàn. Nhưng giờ đây, những anh cả này đã mở lại cánh cửa cho công việc truyền giáo.
Ngài thị trưởng đã lắng nghe các anh cả. Anh Lowry nói: “Sáng hôm sau, ông ấy đã thuê được cho chúng tôi một căn hộ với vị trí tốt và để lại một lời nhắn tử tế.”
Tối hôm đó, sau khi ổn định chỗ ở mới của họ, Anh Lowry nói: “hai người đại diện ăn mặc chỉnh tề từ văn phòng thị trưởng dừng lại để vẫy chào chúng tôi và đảm bảo với chúng tôi rằng chúng tôi được chào đón và an toàn trong thành phố.”
Trong một thời gian ngắn, ngài thị trưởng và vợ của ông đã bắt đầu tham dự các buổi họp ngày Chủ Nhật với chi nhánh, nơi mà họ thích hát các bài thánh ca. Chẳng bao lâu sau, vợ của thị trưởng đã chịu phép báp têm.
Vùng Đất Màu Mỡ
Từ những khởi đầu đơn giản này vào đầu thập niên 1990, Giáo Hội đã bén rễ trên hòn đảo nổi tiếng này, là nơi sinh của Napoleon Bonaparte. Chẳng bao lâu, công việc truyền giáo đã phát triển mạnh. Sau ba tháng, đã có hơn 40 người tham dự các buổi lễ ngày Chủ Nhật tại một nơi nhóm họp tuyệt vời do thị trưởng sắp xếp.
Richard W. Thatcher, cựu chủ tịch phái bộ truyền giáo France Marseille, nay là Phái Bộ Truyền Giáo France Lyon, đã nói: “Khi nhìn lại, chúng ta có thể thấy rằng bàn tay của Chúa đã biểu lộ rõ ràng theo kỳ định và phương cách thiết lập Giáo Hội trên đảo Corse.”
Nhưng để có được chỗ đứng trên hòn đảo đó thì không hề dễ dàng. Nỗ lực trước đó để đưa những người truyền giáo đến đảo đã vấp phải sự chống đối và đe dọa đầy nguy hiểm. “Tinh thần chống Pháp sôi sục của người Corse bản địa ngày càng gia tăng vào đầu những năm 1990,” Anh Thatcher nói.
Người Corse bản địa đã cho thấy sự khó chịu của họ đối với người ngoài bằng cách chế tạo bom tự chế để phá hủy các doanh nghiệp và tài sản nước ngoài. Darin Dewsnup, bấy giờ là Anh Cả, đã nói: “Ở thành phố này, việc nghe thấy nhiều vụ nổ mỗi ngày không phải là chuyện hiếm có. Chúng tôi không phải là người Pháp, nhưng chúng tôi cũng không phải là người Corse.”
Những người truyền giáo đã được cảnh báo về những mối nguy hiểm, và khi có một quả bom phát nổ trong khu vực dân cư của họ, thì bốn người truyền giáo trên đảo đã được rút về khu vực khác của phái bộ truyền giáo ở lục địa Pháp.
Anh Thatcher nói: “Những người truyền giáo của chúng tôi không còn ở trên đảo nữa,” và nói rằng thất bại này là một cơ hội để học hỏi và phát triển.
Sự Phục Vụ Giống Như Đấng Ky Tô Là Lời Giải Đáp
Để hiểu rõ hơn các mục đích của thiên thượng, những người truyền giáo đã cam kết sẽ nghiên cứu cuộc đời và giáo vụ của Đấng Cứu Rỗi để học hỏi kỹ hơn về đường lối của Ngài. Họ đã nghiên cứu các hành động phục vụ và lòng trắc ẩn của Ngài, bao gồm việc ban phát thức ăn, chữa lành và yêu thương. Họ kết luận rằng sự phục vụ là quan trọng trong việc có được sự tín nhiệm của người dân và phục vụ theo cách của Chúa.
Với trọng tâm mới trong việc phục vụ, ba người truyền giáo đã được gửi đến để mở lại công việc truyền giáo ở Corse vào tháng Ba năm 1992. Lần này, họ được gửi đến thành phố lớn thứ hai của hòn đảo, thành phố Bastia. Ở đó, họ quyết tâm gặp gỡ mọi người theo cách tự nhiên thay vì gõ cửa, điều mà đôi khi đã gây ra sự e ngại cho cư dân trên đảo.
“Những lời cầu nguyện của chúng tôi đã được đáp ứng. Chúng tôi nhận ra rằng sự phục vụ có thể cho thấy sự chân thành của chúng tôi với cộng đồng và làm mềm lòng những người chống đối người ngoài”, Anh Thatcher nói.
Những người truyền giáo mới tự giới thiệu bản thân với các cư dân trên đảo bằng cách đề nghị giúp đỡ theo mọi cách họ có thể. Họ nhổ cỏ dại trong khu vườn của gia đình, sửa xe hơi, và trong trường hợp của thị trưởng, là sơn lại khách sạn cũ kỹ của ông. Họ thường kết bạn, và những nỗ lực của họ được trân trọng. Họ hầu như luôn được mời ngồi xuống uống một ly “limonata” (nước chanh) và được yêu cầu “nói cho chúng tôi biết về nhà thờ của bạn”, Anh Thatcher nói. Chẳng mấy chốc, “tình hình của chúng tôi được thay đổi đáng kể.”
Một sự giới thiệu ban đầu đã dẫn đến việc gia đình Lota chịu phép báp têm, kéo theo sau đó là một sự giới thiệu khác. Khi những người truyền giáo bước vào nhà của người được giới thiệu, người mẹ của gia đình đó, là người đã cầu nguyện để được biết lẽ thật, đã “quỳ xuống và khóc với lòng biết ơn Chúa đã đáp ứng những lời cầu nguyện của bà.”
Hàn Gắn Sự Chia Rẽ
Trong thời gian đầu phục vụ tại Bastia, những người truyền giáo đã làm tình nguyện viên tại bệnh viện Công Giáo ở trung tâm, nhưng đức ông phụ trách bệnh viện đã từ chối sự phục vụ của họ khi ông biết về tôn giáo của họ. Ông không muốn có các tín ngưỡng Ky Tô giáo khác nhau can dự trong bệnh viện.
Vài tháng sau, vào tháng 5 năm 1992, một khu vực lớn của một sân vận động bóng đá đã đổ sập trong một trận đấu vô địch, giết chết 19 người và khiến hàng ngàn khán giả bị thương nặng phải nhập viện.
Con số thương vong đã khiến bệnh viện quá tải. Những người hâm mộ bóng đá bị thương nằm chật trong các phòng bệnh và la liệt dọc hành lang. Một số người đã được bay đến lục địa Pháp để được chăm sóc. Đức ông đang tuyệt vọng tìm kiếm những tình nguyện viên có khả năng, thì nhớ đến một tấm thẻ mà những người truyền giáo đã để lại và rồi gọi họ giúp đỡ.
Trong vòng 36 giờ, những người truyền giáo làm hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, giúp đỡ nhiều loại hình chăm sóc khẩn cấp dưới sự giám sát chuyên môn, chẳng hạn như treo dây chuyền tĩnh mạch, buộc băng garo, dọn dẹp phòng bệnh và di chuyển những người bị thương. Họ ban phước lành chức tư tế cho các tín hữu trong chi nhánh bị thương trong vụ sập.
Khi đức ông chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của những người truyền giáo, ông đã gọi họ lại và dẫn họ đi khắp bệnh viện, nói với các bệnh nhân rằng những người truyền giáo là người của Chúa và hãy để cho họ ban phước lành cho những người bị thương.
Anh Thatcher nhớ lại: “Chúng tôi đã nhận được sự tôn trọng và cảm phục của một quan chức cấp cao của thành phố và là một vị thẩm quyền quan trọng trong tôn giáo qua sự phục vụ của chúng tôi.” Điều đó đã làm mềm lòng và giúp xóa bỏ sự chống đối trong cộng đồng, anh nói. “Điều này rất cần thiết cho sự thành công trong các nỗ lực tìm kiếm người cải đạo của chúng tôi.”
Jason Soulier, chủ tịch Phái Bộ Truyền Giáo France Lyon vào năm 2024, cho biết: “Ngày nay, phép màu của sự tăng trưởng vẫn tiếp tục ở Corse, mặc dù có nhiều sự gián đoạn khác nhau. Vào năm 2024, 14 tín hữu thuộc Chi Nhánh Bastia đã đến Đền Thờ Paris France để thực hiện công việc đền thờ trong nhiều ngày, đây là nhóm đông người nhất hành trình từ hòn đảo Địa Trung Hải xa xôi này đến một đền thờ. Với sự giúp đỡ của các cặp vợ chồng cao niên, năm anh cả và các chị truyền giáo toàn thời gian đầy nhiệt huyết, Chúa tiếp tục ban phước cho hòn đảo thiên đường này có thêm những người cải đạo mới.”
